Tổng số lượt xem trang

Chủ Nhật, 26 tháng 11, 2017

Chuyên mục: Đệ tử hỏi Sư phụ

Đ t: Ln này chúng con đến nghe Pháp, Ngài s có Pháp Luân đ tng cho mi người không?
Sư ph: Là người đến tu luyn, người đến đây nghe Pháp và người chưa đến được tôi đu s qun. Không ch là cài Pháp Luân, người tu Đi Pháp ri tôi còn phi điu chnh thân th cho hc viên mt cách toàn din, cho nên chư v gp được tôi cũng vy, chưa gp được tôi cũng vy, đu như nhau, ch cn chân tu, nhng gì đáng có đu s cp. 
Nhng người Trung Quc đã tng nghe tôi ging bài ch có my vn người, nhưng hin gi người tu luyn trên toàn Trung Quc đến đâu cũng có. Nhiu người như vy đu chưa tng gp tôi, nhưng hết thy nhng gì cn thiết trong tu luyn Đi Pháp h đu có c. Tôi truyn Pháp ln như thế này, vic gì cũng do ch th ca tôi đến làm thì không th làm được, cho nên không th gp mt tng người mt. Tôi sẽ cài Pháp Luân cho chư v, ch cn chư v tu luyn, chư v xem cun sách này, chư v cm thy Pháp tt, chư v mong mun tu Đi Pháp, chư v thc s đng nim y, thì chư v s phát hin thân th chư v s có cm giác khác.

Tôi không ch cp Pháp Luân cho chư v. Mi người nghĩ xem, mt người không tu luyn, mt cái thân th mà không có nhng cơ chế mà tu luyn cn có thì có th luyn xut được gì đây? Pháp Luân là cái gc ca tt c mi th tôi cp cho chư v, rồi còn phi tiêu b nghip lc cho chư v, còn phi b đi các ân oán và các loi quan h căn nguyên ca chư v trên thế gian và các tng không gian, cp cho chư v rt nhiu cơ chế bên trong, bên ngoài cơ th dn đng toàn b thân th chư v biến hóa; lại còn phi cài cho chư v các th đan đin cũng như các ch khác. Những thứ này như nhng ht ging sinh ra hơn hàng vn th, tương lai còn phi xóa tên chư v trong đa ngc, đây là nhng điu có th cho chư v biết, còn nhiu hơn, nhiu hơn na phi làm cho chư v, thì chư v mi có th tht s tu luyn, mi có th trong Đi Pháp mà tht s tu luyn xut lai.
Đôi khi tôi nói v nhng khí công gi la người kia, h thc s là đang la người. H làm cho chư v nhng gì? Không làm gì c. Nếu không cp cho người ta nhng th này thì người ta luyn thế nào đây? Có th luyn xut lai không? 
Hơn na trong tu luyn nếu không bo h chư v, thì s có nguy him đến sinh mnh, bi vì con người cn tr nghip mà. Không bo h chư v thì nhng mng mà chư v n trước đây thì làm thế nào? Con người hin nay nào có ai chưa tng n mng người? Đi đi kiếp kiếp cho ti hôm nay đã có biết bao nhiêu nghip ri, nhân thế chính là him ác, nếu không chu trách nhim vi người ta thì chính là hi người, do vy nói rng h chính là hi người. 
Chư v tu Đi Pháp ri, tt c nhng điu này đu phi gii quyết cho mi người, ch cn chư v tht s hc, chư v s đc được.
Ngi đây có nhng người văn hóa khá cao, đng đ cái lý lun hin đi này hn chế. Cun “Chuyn Pháp Luân” này, nếu người đã khai m thiên mc ri mà nhìn, thì chư v s phát hin rng mi ch đu là mt ch , mi ch li đu là Pht. Mi người th nghĩ xem b Pháp này có lc lượng ln nhường nào, trong cun sách này có bao nhiêu Pht đây? Hơn na mi ch đu là tng tng các Pht, bi vì cun sách này đã bao hàm Lý các tng th khác nhau ca vũ tr
Trong tu luyn mi khi đ cao lên ri, lúc đó chư v đc sách s phát hin rng cùng mt câu nói thì so vi lúc chư v đc ban đu thì ý nghĩa đã khác ri, chư v li có thêm nhn thc mi, là ging v mt tng ý nghĩa khác ri, trong mi mt ch đu có tng tng lp lp v s tng các Pht. Đương nhiên, người thường không nhìn thy, do vy tôi bo mi người rng cun sách này vô cùng trân quý. 
Trước kia khi nghe ging có người đt Nó dưới mông đ ngi, chư v còn chưa nhn thc được b Pháp này là gì, đương nhiên khi chư v nhn thc được ri, chư v s phát hin rng hết thy điu này đu nghiêm túc phi thường. Trong tu luyn chư v đng mt nim H đu biết, trước khi chư v đng mt nim thì chư v mun đng nim gì là h đã biết ri. Con người cm thy phn ng tư duy ca con người là quá trình vô cùng nhanh, nhưng trong mt không gian nhanh hơn mt chút mà nhìn thì tư duy ca chư v là mt quá trình phn ng vô cùng chm, chư v chưa nghĩ xong thì bên kia đã biết ri, chư v va đng nim là bên kia lin biết ri.
Có người nói vi tôi, thưa Thy, con đóng hc phí cho Ngài, nhà con có người này người n không đến, Ngài cp cho h mt Pháp Luân nhé. Đương nhiên cũng không th trách người này, anh ta không biết rng người không tu luyn thì không th cp nhng th này. 
Tôi bo mi người rng, chư v b ra bao nhiêu trăm triu cũng không mua được, Nó là th không có trong cõi người, Nó là siêu thường, là th ca Thn. T mt ý nghĩa nào đó mà ging, sinh mnh ca Nó so vi sinh mnh con người hin ti ca chư v thì còn trân quý hơn nhiu, Nó là sinh mnh cao cp, do vy điu này sao có th dùng giá tr đ đo lường được? 
Nhưng mt người nếu mun tu luyn, tôi có th cp cho chư v mà không k giá c, hơn na không ch là nhng th này, cui cùng tôi còn phi bo h chư v mt mch đến khi chư v viên mãn.

 St

Chuyên mục: Đệ tử hỏi Sư phụ

Đ t: Hôm nay [Thy] có th tnh hóa thân th cho mi người không? Nht là nhng th lưu li do đã  hc loại công khác.
Sư ph: Mi người c yên tâm, tôi bo mi người rng, khi chư v ngi đây nghe bài ging xong bước ra ngoài thì đm bo là thay đi ri. 
Nói đến đây tôi mun nói vi nhng hc viên không tinh tn rng, bi vì chư v đã mun làm người tu luyn ri, nhưng li không th nghiêm khc yêu cu bn thân, lúc hc lúc không, lúc tu lúc không, thì thân th s xut hin vn đ, nguyên nhân là chư v không chân tu thì thân th s tr v trng thái người thường. Lúc này chư v cm thy sao mà thân th c luôn không khe vy? 
Tu luyn là nghiêm túc. Vì sao không khe? Điu này phi hi bn thân chư v, chư v có tin Pháp hay không? Có tin rng chư v là người tu luyn không? Tâm ca chư vn đnh được thế không? Nếu chư v có th tht s làm được vic kiên đnh tu luyn, thì đu phải buông b nhân tâm, ch cn không đến mt giây triu chng bnh ca chư v đã không còn na ri. (V tay) 
Tu luyn là không cho phép hàm hàm h h. Nếu trong tu luyn mà chư v tâm thn bt đnh {không chc chn}: Pháp này có phi là như vy không? Chư v cũng bng như là nói mình có phi là tu luyn không? Hin gi mình là người thường hay là người tu luyn nh?
Tu luyn Pht Pháp chân chính không ging như tôn giáo trong thi kỳ mt Pháp tùy tin như thế, tu luyn là vic rt nghiêm túc. Nếu chư v không th kiên đnh thì đu phí công. Nếu như chư v có th vt b danh, li, tình, mà chư v không viên mãn thì tôi cũng bt bình. Con người nếu vt b danh li tình cũng bng như vt b sinh mnh vy. 
Con người sng là vì cái gì? Chng phi là vì tin, vì danh, vì cái tình ca con người sao? Chư v có th vt b nó thì chư v còn có th là con người không? (V tay) Con người là sng vì nhng th này, ch có Thn mi không có nhng th y. (V tay) 
Nhưng tôi bo mi người rng, Thn cũng không ging như người ta tưởng tượng là ging như mt pho tượng bt đng đó. Con người không biết rng trên tri đúng là vô cùng m ho. H vui chơi có khi còn hơn con người, nhưng đó li là cao thượng, t thin, m ho vô cùng. Chính bi vì h có cnh gii cao đến thế, h mi có năng lc, thân th ca h có th lượn qua lượn li, bay ti bay lui, ch nào cũng m ho đến như vy, ngôn ng ca con người không hình dung được. Màu sc đó thì ch con người đây đu không có, hình tượng ca Thn đu đp vô cùng, quá m ho ri.
Chúng ta ngi đây có người tui tác rt cao, đương nhiên cũng có người tr tui, trong tu luyn thân th con người nếu quay tr li din mo tiên thiên vn có ca chư vị, thì càng đi lên trên thì càng tr, nếu tht s quay tr v din mo tiên thiên vn có ca chư v, khi đó chư v s phát hin rng chư v tr vô cùng. Có người mc dù tui tác rt cao, nhưng có th nguyên thn ca h li là thanh niên hoc là tr con. 

Mi người biết có rt nhiu người già mc chng mt trí nh, người dân gi là lão tr con, s đi tranh giành đ ăn vi tr con, s chơi vi tr con. Vì sao? Người ta nói người này già ri, già đến mc không n ri, dùng khoa hc hin đi mà gii thích thì nó chính là như vy. Kỳ thc tôi bo mi người rng, con người già đi thì tâm chp trước cũng buông b ri, hết thy mc đích, truy cu khi làm người đu không còn na, khi h vt b toàn b, thì bn tính ca h li phn xut ra. Có l nguyên thn ca h vn dĩ chính là tr con, do vy h s xut hin vic ging lão tr con như thế. 
Tôi bo mi người đúng là như vy đy. Trong tu luyn càng lên trên thì càng đp càng tr. Có người nói [h] nhìn thy sinh mnh dưới mt tng thì thy đu tóc có chi cũng chi không mượt, đu bù tóc ri, đó là vì càng xung thp càng khó coi. Trong tu luyn càng đ cao lên trên thì càng m ho, thân th không nhng không có nghip bnh, mà còn càng ngày càng thun tnh.

“Nht là nhng th lưu li do đã hc loại công khác”? 
Chư v ch cn tu luyn chân chính, nhng th này tôi đu s x lý cho chư v. Nhng th này không cn đ trong tâm, cũng đng đi nghĩ v nó na. Chư v phi vt b nó đi t trong tư tưởng ca chư v. Nếu chư v chuyên ch vì vic này đến [hc] thì không được, nếu như chư v quá chp trước nó thì chính là t mình đang nm cht mà không buông, tôi b nó đi cho chư v ri chư v cũng vn cm giác tâm bt n. Nếu mun tu luyn chân chính, thì th gì không tt tôi cũng có th ly xung cho chư v.

ST

Mục: ĐỆ TỬ HỎI SƯ PHỤ


"Đệ tử: Lý giải thế nào về việc đệ tử chân tu không có bệnh?
Sư phụ: Ở Đại lục người của rất nhiều địa phương đã hình thành một cách nói, khi có người có bệnh mà không trị khỏi, thì sẽ có người bảo anh ta: Anh hãy mau đi học Pháp Luân Công đi, hễ học là linh [nghiệm].
Vì sao lại như vậy? Là bởi vì Pháp Luân Công điều chỉnh thân thể của người tu luyện rất nhanh, mục đích là sau khi điều chỉnh thì lập tức tiến nhập vào tu luyện, do vậy cũng không hoàn toàn giống người thường nhận thức như thế.
Duy có điều khi người đến luyện công không ôm giữ bất kể cách nghĩ trị bệnh nào thì là tốt nhất, bởi vì trong tu luyện yêu cầu không chấp trước, vô sở cầu mà trị. Một khi hữu sở cầu thì chính là tâm chấp trước, hiệu quả ngược lại sẽ không tốt.
Nói rằng tôi chính là đến để trị bệnh, thì chư vị chính là có chấp trước, bởi vì Đại Pháp truyền ra thế gian không phải là lấy việc trị bệnh cho con người làm mục đích, mà là đến để độ nhân, trừ bệnh là để điều chỉnh thân thể cho người được độ. Vì chấp trước mà đến, cũng tương đương với nắm cái bệnh đó mà không buông, thì dù có tu luyện bệnh sẽ không cách nào chữa.Lý niệm của nhân loại so với Lý của vũ trụ là phản lại, càng cầu càng không có. Chỉ khi chư vị buông cái tâm này xuống, thì chư vị mới là buông bỏ được cái bệnh này.
Đến tu luyện thì đừng nghĩ tới trị bệnh, chính là không được hữu cầu, do vậy người có bệnh trong khi luyện công thì đừng quản việc có bệnh. Chư vị vô sở cầu, chư vị không quản nó, chư vị chỉ nghĩ đến việc luyện công, thì càng luyện càng tốt, có thể luyện công xong trở về chỉ trong một đêm là bệnh nào cũng không còn nữa. (Vỗ tay) Hiện tượng này ở Trung Quốc Đại lục mọi người ở rất nhiều địa phương đều đang truyền tai nhau, cảm thấy rất thần kỳ, rất nhiều người đều đang học, do vậy càng học thì người càng đông.
Tôi chỉ là giảng cái đạo lý này, chính vì vô sở cầu thì có hiệu quả nhanh nhất, người hữu sở cầu thì có thể sẽ có hiệu quả chậm hơn. Cách nhìn của tôi về bệnh là như thế này: Khi tôi làm những việc này cho đệ tử thì cũng không gọi là chữa bệnh, mà gọi là tịnh hóa thân thể người tu luyện, mục đích của tịnh hóa là tạo cơ sở cho tu luyện. Mang theo thân thể có bệnh thì không xuất công được, làm thế nào đây?
Chư vị đến luyện công thì chính là luyện công, chư vị đừng có chấp trước gì cả, cũng đừng có cầu gì là tốt nhất, như vậy tôi sẽ có thể tịnh hóa thân thể của chư vị được, tịnh hóa đến trạng thái mà hầu như không có bệnh.
Nhưng mà có người cá biệt trong tình huống không ảnh hưởng đến tu luyện của chư vị có thể còn lưu lại cho chư vị một chút cảm giác của tiêu nghiệp và bệnh. Vì sao lưu lại một chút? Là bởi vì có người tu luyện mà ngộ tính phải đề cao cho nên mới làm như vậy. Mọi người nghĩ xem, nếu như một người mà thân thể bề mặt đều không có bệnh thì lúc đó chính là siêu thường rồi, cảm giác tiêu nghiệp cũng chẳng có nữa thì đó không phải là tu luyện, thế thì đương nhiên tin rồi, như vậy còn không tin sao? Hễ tin là tin đến cùng.
Do vậy có người cá biệt sẽ căn cứ vào tình huống cần thiết mà lưu lại một số nhân tố mà tu luyện dùng đến, xem chư vị có tin hay không, mục đích là khiến người tu luyện từ trong ngộ mà bước ra, có phải vậy không? (Vỗ tay)
Nhưng mà còn có một vấn đề tôi nói rõ cho mọi người, người ta khi tu luyện vẫn sẽ gặp phải một số chuyện phiền phức, vẫn sẽ có nạn. Cái nạn ấy biểu hiện ở hai phương diện, một là trên thân thể xuất hiện việc không thoải mái, một nữa là người khác sẽ chọc giận chư vị.
Nguyên nhân thân thể không thoải mái, tôi nói với mọi người rằng không phải là bệnh, nhưng mà nó biểu hiện ra thì giống như bệnh. Mọi người đều biết rồi đó là đang tiêu nghiệp. Tiêu nghiệp là gì? Kỳ thực tôi là khiến toàn bộ thân thể của chư vị được tịnh hóa, con người chuyển sinh trong người thường, trong khi chuyển sinh thì từng đời từng kiếp, từng đời từng kiếp, có người hai mươi mấy đời, có người ba mươi mấy đời, thậm chí có người còn lâu hơn. Chuyển sinh nhiều lần như vậy, trong cõi người chuyển sinh tới chuyển sinh lui, mỗi lần đều đã tạo một lượng lớn nghiệp, đương nhiên trong mỗi đời khi có bệnh, khi có thống khổ sẽ tiêu đi một ít, nhưng mỗi một đời đều sẽ có rất nhiều, tích tụ lại nhiều rồi sẽ sinh bệnh.

Mọi người biết thân thể con người hiện nay là thế nào không? Khi tôi giảng bài tôi thấy có học viên mà trong xương tủy khối nào khối ấy đều là đen. Đương nhiên, ở không gian này thì không nhìn ra, bởi vì nghiệp lực thể hiện ở không gian khác. Vậy thì làm sao đây?
Thân thể con người từ lạp tử vi quan đến lạp tử bề mặt, từ nhỏ đến lớn từng tầng từng tầng từ lập thể mà nhìn, thì giống như những vòng tuổi của cây từng vòng từng vòng vậy, mỗi tầng đều không còn kiền tịnh nữa. Tôi phải tịnh hóa thân thể của chư vị từ trung tâm nhất, nếu chư vị không tu luyện thì không có ai làm cho chư vị chuyện như thế này.
Quá khứ trong Phật giáo giảng người ta một đời tu không thành, con người là không thể tự mình tịnh hóa cho mình được, đề cao lại càng khó hơn. Nếu muốn tu xuất lai thì ắt phải có chính Pháp mới được. Chư vị nếu tu luyện trong Đại Pháp, thì tôi sẽ phải đem những nghiệp lực tích tồn trong thân thể chư vị, hết thảy những nguyên nhân tạo thành ô nhiễm, khiến thân thể không khỏe mạnh đẩy hết ra ngoài. Nếu ngay lập tức từ thân thể vật chất bề mặt đẩy ra ngoài thì người ta sẽ không chịu được, sẽ chết mất, vậy thì làm sao đây? Trong quá trình đẩy ra thì đại bộ phận là di rời đi theo không gian khác, rời khỏi thân thể chư vị, chỉ đem một phần cực ít đẩy ra theo bề mặt thân thể chư vị.
Vì sao đi ra theo bề mặt? Đều đi ra theo không gian khác có phải là xong rồi không? Làm như vậy thì không phù hợp với Thiên lý. Có được thì phải có mất, nợ rồi thì phải hoàn trả, đó là Thiên lý. Người ta tạo nghiệp rồi thì phải trả, đặc biệt là người tu luyện.
Kỳ thực tôi chỉ khiến chư vị trả một chút, đã tính là chư vị trả rồi, chính bởi vì chư vị có cái nguyện vọng tu luyện này. Mặc dù tôi để cho chư vị chịu đựng một chút ở bề mặt, thân thể chư vị cũng sẽ đột nhiên giống như mắc bệnh nặng vậy, khó chịu không chịu được, có người quả đúng là như không sống nổi nữa. Người ngộ tính tốt biết rằng, mình đã tu luyện rồi mình sợ gì chứ, mình cũng nghe Pháp rồi, mình đã đọc sách rồi, đạo lý mình cũng hiểu rồi, mình còn sợ gì chứ? Chỉ một niệm thuần phác, vững vàng như vậy, nhưng nó còn sáng hơn vàng. Họ cũng không uống thuốc, cũng không đi khám bác sỹ, rồi đột nhiên không còn chuyện gì nữa, một cơn đại nạn đã qua đi rồi, một cục nghiệp lớn đã tiêu đi, cục nghiệp lớn hơn nữa cũng được đẩy ra ở không gian khác rồi.
Kỳ thực xuất ra ở trên bề mặt thân thể chỉ là một chút xíu, cái nghiệp ấy cũng được tính là tiêu rồi, như vậy cũng coi như chư vị đã hoàn trả rồi.
Do vậy trong quá trình tu luyện, có người sẽ xuất hiện tình huống thân thể khó chịu, loại cảm giác khó chịu này cũng không giống với bất kể loại bệnh nào. Do vậy sẽ xuất hiện tình huống này, từ trong đó cũng đang khảo nghiệm mức độ kiên định về căn bản của chư vị, trong nạn mà xem chư vị có thể coi bản thân mình là người luyện công không, lúc ấy chư vị có còn tin Pháp này hay không. Tu Phật chính là một việc rất nghiêm túc.
Khi tu luyện ngoài thế gian pháp, thân thể đã được tịnh hóa cao độ, cũng gọi là thể La Hán, thân thể lúc đó đã thăng hoa đến thân thể vật chất cao năng lượng, một chút tế bào của người thường cũng không còn nữa, từ bề ngoài nhìn thì giống với người thường nhưng lại không giống. Lúc này sẽ không còn nghiệp bệnh nữa, bởi vì bệnh của thế gian đã không thể động vào thân thể cấu thành bởi vật chất cao năng lượng này của chư vị rồi.
Ra ngoài thế gian pháp thì đã đẩy hết nghiệp bệnh của chư vị ra rồi, tu luyện tại thế gian pháp thì sẽ có việc thân thể xuất hiện không thoải mái, hoặc là đụng phải chuyện hữu kinh vô hiểm gì đó, lúc đó chư vị sẽ không sợ hãi, nhưng sẽ khiến cho người khác sợ chết khiếp, sẽ xuất hiện những sự việc như vậy. Đệ tử chân tu của Đại Pháp nhiều người tu như thế mà không xuất hiện vấn đề gì, chỉ cần chư vị tu thì tôi sẽ bảo hộ chư vị, đương nhiên nếu chư vị không tu thì tôi cũng không quản chư vị, tôi là vì người tu luyện mà làm những việc này.
Do vậy chư vị đừng đi kéo người khác đến trị bệnh. Việc của người thường hiện giờ tôi không quản, chư vị cũng đừng làm việc phá hoại Pháp. Con người mà không tu luyện thì họ phải gánh chịu hết thảy những gì họ từng làm, vô luận họ gặp phải sự việc gì thì cũng đều có quan hệ nhân duyên. Câu hỏi này đã giải đáp xong rồi."
ST